NIỀM VUI TRONG CUỘC SỐNG LÀ GÌ

Chúng ta hãy vui tận hưởng cuộc sống Khi chúng ta sống, tìm ra nụ cười vào cuộc sống đời thường cùng share tình thương tmùi hương với đồng đội với gia đình.

Bạn đang xem: Niềm vui trong cuộc sống là gì


Thomas S. Monson

Các anh chị em thân mến, tôi hạ mình đứng trước các anh bà mẹ buổi sớm hôm nay. Tôi xin giành được đức tin và lời nguyện cầu của các anh mẹ ráng mang đến tôi trong những khi tôi ngỏ lời về những điều đang sinh hoạt trong tim trí tôi cơ mà tôi tất cả tuyệt hảo phải chia sẻ với những anh bà mẹ.

Tôi bắt đầu bằng cách kể đến một trong những tinh tế mà lại chắc hẳn rằng duy nhất buộc phải xảy ra vào cuộc sống đời thường của bọn họ khu vực phía trên trên trần thế, cùng chính là sự nỗ lực đổi. Vào từ bây giờ tốt lúc khác họ đều sở hữu nghe về một vài câu châm ngôn thân quen thuộc: “Không gồm điều gì liên tiếp nhỏng sự biến hóa.”

Trong suốt cuộc sống đời thường của chính mình, chúng ta cần phải chống chọi với sự biến đổi. Một số đổi khác thì được hoan nghênh, một số trong những thì không. Có hầu hết sự thay đổi vào cuộc sống thường ngày của họ thì bất thần, chẳng hạn như sự chết thật bất ngờ của một người thân trong gia đình, một căn bệnh không thể tưởng tượng trước, tài sản nhưng mà bọn họ trân quý bị mất. Nhưng đa phần sự đổi khác xảy cho một biện pháp khó khăn thấy cùng thong dong.

Đại hội này ghi lại 45 năm kể từ thời điểm tôi được lôi kéo vào Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sđọng Đồ. Trong thời điểm này, lúc còn là member mới của Nhóm Túc Số Mười Hai, tôi đã quan sát lên 14 tín đồ phi thường thâm nám niên hơn tôi vào Nhóm Túc Số Mười Hai với Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn. Từng fan một, mọi cá nhân này sẽ tắt hơi. Khi Chủ Tịch Hinckley chết thật từ thời điểm cách đây tám tháng, tôi ý thức rằng tôi đã trở thành Sứ đọng Đồ Trưởng. Những chuyển đổi trong một thời kỳ 45 năm tuy là Khủng nhưng lại giờ đây nhường như thực lớn tát.

Tuần cho tới Chị Monson với tôi vẫn kỷ niệm 60 năm ngày cưới. khi quan sát lại hồ hết khởi đầu của công ty chúng tôi, tôi nhận ra rằng cuộc sống đời thường của chúng tôi vẫn chuyển đổi biết bao kể từ lúc ấy. Các bậc cha mẹ thương mến của chúng tôi là những người dân đang đứng cạnh Shop chúng tôi Khi chúng tôi ban đầu cuộc sống thường ngày thông thường của chính bản thân mình tiếng sẽ tắt hơi. Ba đứa con của Shop chúng tôi, đã tạo nên cuộc sống đời thường của chúng tôi thật toàn vẹn trong vô số nhiều năm thì bây giờ sẽ Khủng khôn với đã tất cả gia đình riêng rẽ của chúng. Đa số mấy đứa con cháu nội, nước ngoài của Cửa Hàng chúng tôi cũng đã Khủng khôn với lúc này Cửa Hàng chúng tôi tất cả tứ đứa chắt.

Thời gian trôi qua, công ty chúng tôi đi từ bỏ cuộc sống thời xưa cho cuộc sống thường ngày hiện thời. Dĩ nhiên, cuộc sống đời thường của toàn bộ chúng ta đầy đủ trải qua hầu như sự đổi khác tựa như. Sự biệt lập trong những biến hóa vào cuộc sống thường ngày của tớ với đều đổi khác trong cuộc sống thường ngày của các anh bà mẹ chỉ với hầu hết đái ngày tiết. Thời gian không lúc nào giới hạn lại; nó cần phải trôi qua những đặn và với sự trôi qua của thời gian là rất nhiều sự thay đổi.

Đây là cơ hội khác biệt và độc nhất của bọn họ vào cuộc sống thường ngày hữu diệt—vào bây giờ. Chúng ta càng sống lâu, thì họ càng thừa nhận thức rõ là cuộc sống nđính thêm ngủi. Những thời cơ cho, rồi đi. Tôi tin rằng trong những những bài học kinh nghiệm to đùng độc nhất vô nhị cơ mà bọn họ cần học trong cuộc sống nthêm ngủi này bên trên thế gian là các bài học nhưng mà để giúp cho họ rõ ràng thân điều gì là đặc trưng và điều gì thì ko. Tôi khẩn nằn nì với các anh bà bầu chớ để hầu hết điều đặc biệt độc nhất vô nhị kia bị bỏ qua Lúc các anh chị em hoạch định cho sau này hão huyền cùng ko mãi sau lúc những anh mẹ sẽ có được thời tiếng để làm tất cả hầu hết gì mình muốn làm. Txuất xắc vì vậy, hãy tìm ra thú vui trong cuộc sống—ngay lập tức hiện nay.

Vợ tôi Frances Điện thoại tư vấn tôi là “người ham mê phần đa buổi biểu thị ca nhạc.” Tôi hoàn toàn ưa thích những buổi biểu thị ca nhạc và một trong số những màn nhưng mà tôi mếm mộ đã có được nhà biên soạn nhạc Hoa Kỳ Meredith Willson chế tạo với mang tên là Con Người Âm Nhạc. Giáo Sư Harold Hill, một trong các nhân vật dụng thiết yếu vào trình diễn, giới thiệu một lời chình họa cáo nhưng mà tôi xin share với các anh bà bầu. Ông nói: “quý khách tích trữ đầy đủ cho ngày mai cùng rồi bạn sẽ thấy rằng thừa khđọng của người sử dụng thì trống ko.”1

Thưa các anh chị em, sẽ không có sau này nếu chúng ta không có tác dụng một điều gì ngày hôm nay.

Tôi sẽ share cùng với những anh chị em trước đây một ví dụ về triết lý này. Tôi có niềm tin rằng nó đáng để tái diễn. Cách đây các năm, Arthur Gordon đang viết vào một tạp chí tổ quốc cùng tôi xin trích dẫn:

“Lúc tôi khoảng chừng 13 tuổi và em trai tôi 10 tuổi, Cha tôi vẫn hứa dẫn Cửa Hàng chúng tôi đi xem xiếc. Nhưng vào khoảng ăn uống trưa thì gồm một cú điện thoại: một số trong những các bước giao thương cấp bách đề xuất sự có mặt của ông sống khu marketing bên dưới phố. Chúng tôi chuẩn bị nhằm nghĩ rằng bản thân sẽ thất vọng. Rồi Cửa Hàng chúng tôi nghe ông nói : ‘Không, tôi sẽ không còn cho. Công cthị trấn đã buộc phải hóng thôi.’

“lúc ông quay lại bàn nạp năng lượng, Mẹ tôi mỉm cười nói: ‘Đoàn xiếc đã trở về, anh biết chđọng.’

“Cha nói: ‘Anh biết, tuy vậy tuổi thơ thì sẽ không còn trở lại.’”2

Nếu các anh người mẹ gồm con cái đã béo khôn cùng tránh công ty rồi, thì vô cùng có thể những anh chị em thỉnh phảng phất cảm giác đau buồn vì chưng sự mất non kia cùng sự quý trọng mà lại các anh mẹ đang không tồn tại so với thời gian kia của cuộc sống đời thường các nlỗi mình cần được tất cả. Dĩ nhiên là cần thiết quay lại, nhưng mà chỉ hoàn toàn có thể tiến lên. Ttốt vị day ngừng vị vượt khđọng, họ rất cần được tận dụng tối đa ngày lúc này, bây giờ, có tác dụng hết sức mình nhằm đem lại phần đa kỷ niệm thú vị đến sau này.

Nếu các anh mẹ còn đã nuôi nấng con cái, thì hãy canh chừng đa số vệt tay bé dại nhắn tồn tại phần lớn làm việc trên mặt hầu như lắp thêm bắt đầu được lau sạch sẽ, các sản phẩm đùa nằm rải rác rến mọi địa điểm trong công ty, nhiều đống xống áo buộc phải giải quyết và xử lý, vẫn mất tích quá mau chóng và các anh bà mẹ sẽ ngạc nhiên thấy rằng bản thân đã mất mức độ ghi nhớ rất nhiều điều ấy.

Có sự căng thẳng mệt mỏi trong cuộc sống thường ngày của bọn họ cho dù hoàn cảnh của chúng ta ra sao đi nữa. Chúng ta rất cần được nồng nhiệt đối phó với bọn chúng. Nhưng chúng ta chớ để cho bọn chúng ngăn cản điều đặc biệt quan trọng nhất—và điều quan trọng độc nhất vô nhị thì phần đông luôn luôn tất cả bám dáng tới các người bình thường quanh bọn họ. Chúng ta thường xuyên tưởng rằng chúng ta buộc phải phải biết là chúng ta yêu thương thương chúng ta biết bao. Nhưng họ đừng bao giờ tưởng như vậy; chúng ta cần được nói cho bọn họ biết. William Shakespeare viết: “Những tín đồ như thế nào ko yêu thương thương thì không cho biết thêm tình yêu thương của họ.”3 Chúng ta sẽ không khi nào hối tiếc sẽ thốt ra phần nhiều lời thong dong hoặc cho biết sự trìu thích. Ttuyệt chính vì vậy, họ sẽ hối tiếc giả dụ thiếu sót các điều những điều đó trong quan hệ của chính mình với những người dân bao gồm ý nghĩa sâu sắc các tuyệt nhất so với bọn họ.

Hãy gửi một lá thỏng nlắp mang lại người các bạn mà những anh bà bầu vẫn hờ hững; ôm hôn người con của các anh chị em; ôm hôn thân phụ mẹ các anh chị em; hãy nói lời yêu thương tiếp tục hơn; hãy luôn luôn luôn luôn bày tỏ lời cám ơn của chính bản thân mình. Đừng khi nào để cho một sự việc sẽ được xử lý trsinh sống nên quan trọng rộng một tín đồ rất cần được yêu thương tmùi hương. quý khách hàng btrần dọn nhà đi chỗ khác, con cái bự lên, những người nhiệt thành mệnh chung. Việc xem sự hiện diện của rất nhiều fan không giống là lẽ đương nhiên thì vô cùng thuận lợi cho tới loại ngày mà họ thoát ra khỏi cuộc sống của chúng ta và chúng ta có khả năng sẽ bị bỏ lại với những cảm giác “đồ vật gi sẽ xẩy ra nếu” với “giá nhưng mà.” Tác trả Harriett Beecher Stowe nói: “Những giọt lệ đau xót nhất đổ ra trước tử vong của một người nào đó là do bao gồm lời nói mà lại chúng ta ko lúc nào thốt ra cùng phần đa câu hỏi nhưng bọn họ ko làm cho cho tất cả những người kia lúc fan này còn sinh sống.”4

Vào những năm 1960, trong những lúc Chiến Tma lanh cả nước, một tín hữu Giáo Hội thương hiệu Jay Hess, là phi công, bị bắn rơi làm việc miền Bắc đất nước hình chữ S. Trong hai năm, mái ấm gia đình của anh ấy không còn hiểu rằng là anh ấy còn sinh sống hay đã bị tiêu diệt. Cuối cùng, những người bắt giam anh nghỉ ngơi Thành Phố Hà Nội được cho phép anh viết thư về nhà, nhưng mà số lượng giới hạn lá thỏng của anh ý thấp hơn 25 chữ. Các anh mẹ với tôi đang nói gì cùng với gia đình bản thân nếu chúng ta cũng nghỉ ngơi trong yếu tố hoàn cảnh nhỏng vậy—ko thấy bọn họ rộng hai năm với lưỡng lự rằng chúng ta đang chạm mặt lại bọn họ không? Muốn nắn cung ứng một điều gì nhằm mái ấm gia đình mình có thể phân biệt là vì anh gửi đến, và cũng tương tự mong mỏi đưa đến chúng ta lời khuyên dạy quý báu, Anh Hess vẫn viết—và tôi xin trích dẫn: “Những điều đó siêu quan trọng: lễ hôn phối thường thờ, đi truyền đạo, tới trường ĐH. Tiến bước, đặt phương châm, viết lịch sử hào hùng, tự sướng mái ấm gia đình hai lần 1 năm.”5

Chúng ta hãy vui hưởng trọn cuộc sống Khi bọn họ sinh sống, đưa ra nụ cười trong cuộc sống thường ngày với share tình thân tmùi hương với đồng đội với mái ấm gia đình. Một ngày làm sao đó, mọi cá nhân chúng ta đang lìa đời.

Xem thêm: Son Ty Store Có Tốt Không - Hé Lộ Sự Thật Son Handmade Ty Store Có Tốt Không

Trong sách Giăng vào Kinc Tân Ước, chương thơm 13, câu 34, Đấng Cứu Rỗi khulặng nhủ chúng ta: “Nlỗi ta sẽ yêu thương các ngươi thể như thế nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy.”

Một số những anh người mẹ chắc hẳn rằng không còn xa lạ với vsống kịch cổ xưa Our Town của Thornton Wilder. Nếu vậy, thì các anh bà bầu đang lưu giữ cho thị trấn Grover’s Corners, vị trí cơ mà xẩy ra mẩu chuyện kia. Trong vlàm việc kịch kia, Emily Webb bị tiêu diệt kmất mát con cùng bọn họ đọc về nỗi đau đớn cô đơn của người ông xã ttốt của Emily thương hiệu là George, bị vứt lại với đứa con tư tuổi của mình. Emily không thích được an giấc nngớ ngẩn thu; cô ta hy vọng trải qua lần tiếp nữa niềm vui của cuộc sống đời thường bản thân. Cô ta giành được đặc ân quay lại dương thế cùng sống lại thời cô ta 12 tuổi. Thoạt tiên, đó là vấn đề thú vui được tphải chăng lại, dẫu vậy rồi niềm hào hứng cũng tàn nkhô giòn. Ngày vui qua mau, giờ đây Emily biết điều đang mong chờ bản thân sau đây. Thật là nỗi đau đớn khó rất có thể Chịu đựng được giúp thấy rằng mình đã không hề ý thức được về ý nghĩa sâu sắc cùng sự kỳ lạ của cuộc sống đời thường trong lúc còn sinh sống. Trước lúc trở lại vị trí im nghỉ của chính mình, Emily vẫn than: “Con người dân có khi nào ý thức được cuộc sống là quý báu biết bao trong những lúc bọn họ còn sống—mỗi phút, mỗi giây không?”

Ý thức của bọn họ về điều gì là đặc trưng độc nhất vào đời mà lại mang lại lòng biết ơn về các phước lành của bản thân mình.

Một người sáng tác khét tiếng đã nói: “Sự đầy đủ lẫn thiếu thốn đủ đường đầy đủ cùng xảy ra vào cuộc sống của họ, tuy nhiên tuy vậy với thật tế. Lúc nào thì cũng là sự chọn lựa tất cả ý thức của chúng ta về điều chúng ta đang chú trọng đến trong nhì điều đó… . lúc chúng ta ko chọn chú trọng vào điều không có vào cuộc sống của mình cơ mà hàm ơn sự đầy đủ cơ mà bọn họ có—tình thương tmùi hương, sức khỏe, gia đình, anh em, công việc làm cho, nụ cười về vạn vật thiên nhiên và hầu như theo xua đuổi cá nhân cơ mà mang mang lại cho chúng ta—chấm dứt ý nghĩ về và cảm nghĩ về hầu như điều xấu đi, thì họ hiểu rằng thiên thượng bên trên trần gian.”6

Trong Giáo Lý với Giao Ước, ngày tiết 88, câu 33, chúng ta được cho biết thêm rằng: “Vì nó bổ ích lợi gì cho một fan nếu như một ân tứ đọng được ban cho kẻ kia, với kẻ kia ko đồng ý ân tứ ấy? Này, kẻ đó ko vui nô nức cùng với điều được ban mang đến cùng cũng chẳng vui cùng với Đấng ban ân tứ cho bạn.”

Horace, công ty triết học tập La Mã thời xưa, đã khuyên ổn nhủ: “Bất cứ đọng giờ đồng hồ phút ít làm sao mà lại Thượng Đế đã ban phước cho chính mình thì hãy nhận nó với đôi tay hàm ân, đừng trì hoãn thú vui của chính mình từ thời điểm năm này qua năm không giống, đặt ở bất kể ở đâu bạn đang sống và làm việc, chúng ta cũng có thể nói rằng các bạn đã sống một bí quyết niềm hạnh phúc.”

Cách phía trên nhiều năm, tôi sẽ cảm hễ bởi vì mẩu chuyện về Borghild Dahl. Bà sinh ra sinh sống Minnesota vào thời điểm năm 1890, phụ huynh bà là fan Na Uy, cùng trường đoản cú thulàm việc thơ dại của bản thân mình, bà đã trở nên khuyết tật nặng về mắt. Bà bao gồm ước ước ao mãnh liệt dự phần vào cuộc sống thông thường tuy vậy tàn tật của bản thân cùng, qua sự quyết trung tâm hoàn toàn, bà vẫn thành công phần nhiều trong phần đông điều nhưng bà đã làm cho. Bất chấp lời khuyên của các bên giáo dục, là những người cảm thấy rằng khuyết tật của bà thừa cực kỳ nghiêm trọng, bà vẫn theo học đại học, cảm nhận bằng cử nhân bốn năm từ trường sóng ngắn University of Minnesota. Về sau bà theo học tập trường Columbia University với trường University of Oslo. Cuối thuộc bà vươn lên là hiệu trưởng của tám ngôi trường học sống miền tây Minnesota cùng North Dakota.

Bà sẽ viết điều dưới đây vào một trong những trong số 17 cuốn sách mà bà là tác giả: “Tôi chỉ có một đôi mắt với nó bị sẹo dầy sệt cho nỗi tôi chỉ có thể thấy qua một chiếc lỗ nhỏ sinh sống mắt trái. Tôi rất có thể gọi một quyển sách chỉ bằng phương pháp giơ nó lên sát vào khía cạnh và bằng cách cố gắng hết sức nphía con đôi mắt độc đáo của chính mình thanh lịch bên phía trái.”7

Nhiệm mầu rứa, vào khoảng thời gian 1943—lúc bà rộng 50 tuổi—một cuộc phương pháp mạng về phương pháp y tế đã được cải tiến và phát triển cùng ở đầu cuối sẽ phục hồi mang đến bà hầu như thị lực nhưng mà bà không tồn tại đang rất lâu. Một nhân loại bắt đầu cùng đầy vui vẻ vẫn mở ra trước đôi mắt bà. Bà sẽ khôn xiết thích thú vị trí phần đông điều bé dại nhặt nhưng mà đa số chúng ta xem là lẽ dĩ nhiên, ví dụ điển hình theo dõi và quan sát một bé chyên ổn sẽ cất cánh, chăm chú cho ánh sáng phản chiếu trong bọt nước cọ chén hoặc quan liêu liền kề đa số tuần trăng mỗi tối. Bà xong xuôi một trong những những quyển sách của bà với những lời này: “Cha Thiên Thượng thân thích, con lạy tạ Ngài. Con bái tạ Ngài.”8

Trước lẫn sau khoản thời gian mắt của bà được phục sinh, lòng của Borghild Dahl mọi tràn trề sự biết ơn về những phước lành của bà.

Năm 1982, nhị năm trước Lúc bà tạ thế, tbọn họ 92 tuổi, quyển sách ở đầu cuối của bà được xuất phiên bản. Tên của sách là: Happy All My Life. (Vui Sướng Suốt Đời Tôi). Thái độ hàm ân của bà vẫn có thể mang lại bà cảm kích về những phước lành của bà và sống một cuộc sống thường ngày toàn diện và đa dạng chủng loại tuy vậy đa số thử thách của bà.

Trong sách 1 Tê Sa Lô Ni Ca vào Kinc Tân Ước, chương 5, câu 18, họ được Sứ Đồ Phao Lô cho biết rằng: “Phàm bài toán gì rồi cũng đề nghị tạ ơn Chúa; vị ý mong mỏi của Đức Chúa Ttránh trong Đức Chúa Giê Su Ky Tô đối với bạn bè là như thế.”

Xin những anh người mẹ hãy cùng tôi lưu giữ lại mẩu chuyện về 10 fan mắc bệnh phung:

“Nhằm lúc vào buôn bản tê, tất cả mười tín đồ phung mang lại đón chào đứng đằng xa, công bố rằng:

Lạy Chúa Giê Su, lạy Thầy, xin tmùi hương xót Shop chúng tôi cùng! Khi Ngài thấy họ, tức khắc phán rằng:

Hãy đi, tỏ bản thân thuộc thầy tế lễ. Họ đương đi thì phung lành không còn thảy.

“Có một bạn vào lũ họ thấy tôi đã được sạch sẽ, bèn trở về, to giờ đánh giá cao Đức Chúa Trời;

“Lại mang đến sấp phương diện xuống khu đất, địa điểm chân Đức Chúa Giê Su nhưng mà tạ ơn Ngài. Vả, người đó là bạn Sa Ma Ri.

“Đức Chúa Giê Su bèn đựng tiếng phán rằng: Không nên mười tín đồ đầy đủ được sạch mát cả sao? Còn chín bạn tê sống đâu?

“Chỉ tất cả người nước ngoài này trở về ngợi khen Đức Chúa Ttách ư?”9

Chúa đã phán vào một điều mặc khải ban cho qua Tiên Tri Joseph Smith: “Và loài tín đồ không xúc phạm Thượng Đế vào bất kể bài toán gì, hay Ngài cũng không tức giận cùng với ai, không tính hồ hết kẻ ko chịu thú dìm có bàn tay của Ngài vào phần lớn vụ việc.”10 Cầu xin mang lại bọn họ được thuộc vào số những người dân dưng lời lạy tạ lên Cha Thiên Thượng. Nếu sự bạc nghĩa là 1 trong các các tội nặng, thì lòng hàm ân là 1 trong giữa những đức tính cao niên nhất.

Mặc mặc dù có gần như chuyển đổi đến cùng với cuộc sống của họ với cùng với lòng biết ơn, cầu xin đến bọn họ cất đầy mọi ngày của mình—càng các càng tốt—cùng với đầy đủ điều quan trọng đặc biệt độc nhất vô nhị. Cầu xin mang đến chúng ta trân quý những người dân nhưng mà họ thương mến với thổ lộ tình cảm tmùi hương của bản thân đối với họ bởi khẩu ca và bằng hành động.

Để dứt, tôi cầu nguyện rằng tất cả họ vẫn ngẫm nghĩ về về lòng hàm ơn đối với Chúa với Đấng Cứu Rỗi của họ, Chúa Giê Su Ky Tô. Phúc âm đầy vinc quang quẻ của Ngài đem về lời giải đáp mang lại phần nhiều câu hỏi trọng đại tuyệt nhất của cuộc sống: Chúng ta trường đoản cú đâu đến? Tại sao chúng ta sống đây? Linch hồn của tôi đi đâu Khi tôi chết?

Ngài dạy dỗ họ cách nguyện cầu. Ngài dạy chúng ta giải pháp phục vụ. Ngài dạy chúng ta bí quyết sinh sống. Cuộc sinh sống của Ngài là di tích của tình thân thương thơm. Ngài chữa lành tín đồ bệnh; Ngài giúp đỡ kẻ bị áp bức; Ngài giúp đỡ kẻ tội lỗi.

Có cơ hội mà lại Ngài đã đứng một mình đơn độc. Một số Sđọng Đồ nghi ngờ; một tín đồ phản nghịch Ngài. Quân lính La Mã đâm thủng sườn Ngài. Đám đông láo lếu tạp đem mạng sinh sống của Ngài. Tuy nhiên tự ngọn gàng đồi Sọ vang lên những lời đầy trắc ẩn của Ngài: “Lạy Cha, xin tha đến họ; vày bọn họ chần chờ mình có tác dụng điều gì.”11

Trước kia, chắc hẳn rằng nhận biết được thiên chức của Ngài trên trần gian đã sắp dứt, Ngài đang than: “Con cáo có hang, chlặng ttách tất cả ổ; tuy nhiên Con người không tồn tại địa điểm mà gối đầu.”12 “Không còn chỗ trong quán”13 không hẳn là một trong lời không đồng ý duy nhất—mà là lời phủ nhận đầu tiên. Tuy nhiên Ngài mời call những anh chị em cùng tôi đón nhận Ngài: “Này, ta đứng không tính cửa cơ mà gõ; giả dụ ai nghe giờ ta mà lại mở cửa cho, thì ta đang vào thuộc người ấy, ăn tối với những người, cùng người cùng với ta.”14

Ai là Người sầu khổ với đề nghị sự ưu phiền? Ai là Vua Phù dung, là Chúa muôn quân? Ngài là Đức Thầy của chúng ta. Ngài là Đấng Cứu Rỗi của chúng ta? Ngài là Vị Nam Tử của Thượng Đế. Ngài là Cội Rễ của Sự Cứu Rỗi đến họ. Ngài ra hiệu: “Hãy theo ta.”15 Ngài chỉ thị: “Hãy đi, làm theo như vậy.”16 Ngài khẩn nài: “Giữ gìn những điều rnạp năng lượng ta.”17

Chúng ta hãy hướng theo Ngài. Chúng ta hãy nhại lại gương Ngài. Chúng ta hãy tuân theo lời Ngài. Khi làm cho những điều đó, bọn họ nhấc lên Ngài ân tứ linh nghiệm của sự việc hàm ân.

Thưa các anh bà bầu, lời nguyện cầu thật tình của mình là chúng ta có thể ưa thích nghi cùng với rất nhiều biến hóa trong cuộc sống của chính bản thân mình, chúng ta có thể ý thức được điều gì là quan trọng đặc biệt tuyệt nhất, bạn cũng có thể luôn luôn luôn thổ lộ lòng hàm ơn của bản thân, và như vậy tìm thấy được nụ cười vào cuộc sống đời thường. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.